THÔNG BÁO

  • Thông báo dùng Cơ sở dữ liệu, tài liệu điện tử
    Để phục vụ tốt hơn cho hoạt động đào tạo của Nhà trường, Trung tâm Thông tin - Thư viện xin thông báo tới bạn đọc sử dụng các nguồn cơ sở dữ liệu (CSDL) như sau: 1. CSDL Nhà trường tự xây dựng Bao gồm giáo trình, tài liệu tham khảo các môn học của các chuyên ngành Nhà trường đang đào tạo...
  • Thông báo sách mới tháng 5/2019 (đợt 2)
    Căn cứ vào Kế hoạch bổ sung tài liệu cho năm học 2018 - 2019; Căn cứ vào danh mục tài liệu đề xuất bổ sung của các Khoa. Trong tháng 5/2019 Trung tâm Thông tin - Thư viện đã bổ sung sách mới đợt 2 (theo file đính kèm). Kính mời quý Thầy, Cô và các em sinh viên DNTU liên hệ Thư viện để sử dụng.
  • Thông báo sách mới tháng 5/2019 (Đợt 1)
    Căn cứ vào Kế hoạch bổ sung tài liệu cho năm học 2018 - 2019; Căn cứ vào danh mục tài liệu đề xuất bổ sung của các Khoa. Trong tháng 5/2019 Trung tâm Thông tin - Thư viện đã bổ sung sách mới đợt 1(theo file đính kèm). Kính mời quý Thầy, Cô và các em sinh viên DNTU liên hệ Thư viện để sử dụng.

“MỞ SÁCH – MỞ ĐƯỜNG TƯƠNG LAI”

“Đại học là phải nghiên cứu”

Câu nói đó thầy Hiệu trưởng nhấn mạnh trong sự kiện kỉ niệm 10 năm thành lập trường cũng là năm tôi bước vào Đại học vẫn còn ấn tượng trong tôi đến bây giờ. Câu nói đó như định hướng cho tôi rằng con đường học của mình từ lúc đó trở đi không còn như học phổ thông nữa mà tôi phải thay đổi suy nghĩ, thay đổi tư duy và thay đổi cách học, phải làm quen với phương pháp giảng dạy mới của giảng viên và phải thay đổi bản thân mình để phù hợp với cách học mới… Tự học.

Thật ra tôi đã tự học từ hồi học phổ thông rồi,  nên đối với tôi “Tự học” ở Đại học chỉ là “Tự học” ở một tầm cao hơn thôi, và tôi cũng không cần phải thay đổi cách học gì nhiều bởi vì khi tôi vào học phổ thông, tôi chỉ là một học sinh yếu kém nhưng ngày đó tôi đã quyết tâm thay đổi, quyết phải học thật tốt để thực hiện ước mơ của mình là trở thành một doanh nhân thành đạt, để khẳng định bản thân không hề yếu kém, để ba mẹ phải tự hào về tôi. Kể từ ngày đó tôi miệt mài đèn sách, quyết tâm phải vào Đại học cho bằng được, muốn làm được điều đó tôi nhận định rằng tự học là chính. Rồi những năm tháng miệt mài đèn sách đó đã không phụ tôi, tôi bước chân vào Đại học và trở thành một sinh viên ngành Tài chính – Ngân hàng. Tôi chọn ngôi trường Đại học Công Nghệ Đồng Nai là chặng đường tiếp theo để thực hiện ước mơ. Ngôi trường rất đẹp, rất hiện đại, cán bộ nhà trường và các giảng viên rất tốt, rất nhiệt huyết với công việc. Tôi cảm thấy họ thật tuyệt vời, họ luôn tươi cười khi làm việc, luôn vui vẻ khi trao đổi với sinh viên.

Vì Đại học là phải tự học, tự nghiên cứu nên Thư viện là nơi thiết yếu đối với sinh viên như tôi. Như tôi đã khẳng định ở trên rằng Ngôi trường Đại học Công Nghệ Đồng Nai rất đẹp nên hiển nhiên Thư viện của trường cũng thế. Ngày đầu tiên tôi bước vào Thư viện: “chà! Sao hoành tráng thế?”. Thư viện lớn chứ không nhỏ cỡ 2 phòng học như Thư viện trường cấp ba của tôi ngày trước. Cửa tự động rất hiện đại, bên trong có 2 tầng và có cả điều hòa mát lạnh, nhiều máy tính, wifi miễn phí để phục vụ sinh viên nữa. Thư viện luôn đông đúc, tôi đi 1 vòng và thấy có nhiều bạn cắm cúi ghi chép, có 1 số người thì tập trung vào chiếc laptop, còn 1 số khác thì lại chăm chú đọc sách và chẳng thể thiếu thành phần gây rối…đó là các bạn sinh viên đang trao đổi với nhau rất sôi nổi, sinh viên đúng là thành phần năng động nhất xã hội. Thư viện còn có nhiều phòng học nhóm, tôi thấy bên trong mỗi phòng học nhóm đều có máy lạnh và đèn riêng, trong đó có các bạn đang học nhóm rất chuyên nghiệp, có 1 bạn đứng nói, nhiều bạn ngồi chăm chú lắng nghe, ghi chép, bạn thì gõ bàn phím laptop như kiểu bên trong đó đang đang diễn ra 1 cuộc họp trong công ty mà tôi hay xem trên truyền hình… rất ấn tượng! Và tôi càng ấn tượng hơn khi trong những ngày đầu nhập học tôi được hướng dẫn sử dụng Thư viện một cách hiệu quả, tôi không ngờ Thư viện trường Đại học làm việc bài bản và khoa học đến thế, những quy chế, quy định Thư viện và cách sử dụng thư viện được cán bộ Thư viện giới thiệu, hướng dẫn tận tình và chu đáo như là thông tin chung về Thư viện, các cán bộ đang làm việc tại Thư viện, nội quy Thư viện,  cách tìm sách theo số cá biệt, quy trình mượn trả sách còn giới thiệu cho chúng tôi các chức năng của các phòng trong Thư viện như phòng đọc chung dùng là học tập nghiên cứu, phòng học nhóm dùng để các nhóm cùng nhau học tập, nghiên cứu. đối với tôi, phòng học nhóm là nơi ấn tượng nhất bởi vì từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng học nhóm bao giờ cả, chưa từng có cái cảm giác hợp tác giải quyết khó khăn với người khác, bởi vì trước đây tôi là học sinh yếu chẳng chịu học, lên cấp ba thì tự học là chính. Ngoài ra còn có nhiều máy tính kết nối internet miễn phí để phục vụ sinh viên tìm kiếm tài liệu phục vụ học tập, nghiên cứu, có cả phòng tạp chí để bạn đọc có thể tìm kiếm những cuốn tạp chí mà mình yêu thích nữa ví dụ như tôi… những tờ tạp chí kinh tế là món ăn tinh thần mà tôi cảm thấy rất cần thiết và hữu ích. Cuối cùng không thể thiếu đó là Kho sách tham khảo… Trời ạ! Lần đầu tiên bước vào kho sách, tôi choáng ngợp với cái kho sách đó luôn. Ngoài những cuốn sách giáo trình học, sách tham khảo ra còn vài chục ngàn cuốn sách ở tất cả mọi lĩnh vực đang ở đây. Tôi còn thấy cả những báo cáo tốt nghiệp của sinh viên khóa trước, những tài liệu, công trình nghiên cứu của các giáo sư tiến sĩ, giảng viên đó là những công sức, trải nghiệm thực tế của những con người đi trước để lại. Tôi chợt nghĩ ở đời bao kẻ thất bại phải chăng họ chưa biết tìm kiến, nghiên cứu, học hỏi, tận dụng kiến thức của nhân loại? Và liệu mình có thể làm được điều đó để thành công hay không?

Điều làm tôi thích nhất là có những quyển sách dạy làm giàu, những quyển sách chứa đựng tri thức của các nhà kinh doanh tài ba nhất thế giới đang ở đây… nào là Bill gates, Jack Ma, Jeff Bezos,Brad Smith, Howard Schultz, Larry Page…vv.. Toàn là những người mà tôi thần tượng bấy lâu nay. Bản thân tôi rất thích đọc những quyển sách kinh tế, rất thích những quyển sách dạy kinh doanh, dạy làm giàu, những kinh nghiệm xương máu của những nhà kinh doanh tài ba nhất thế giới đã va vấp trong đời để lại… Đam mê là thế nhưng vì tài chính của bản thân có hạn nên tôi chỉ mới sở hữu được vài ba quyển sách là của riêng mình, mà thôi cũng vì vậy kể từ lúc đó tôi đã biết nơi đâu để mình có thể tìm được những quyển sách hằng mơ ước của mình bấy lâu. Ngoài ra tôi thấy kho sách có gần một nửa là sách tiếng Anh, những quyển sách tiếng Anh được nhập trực tiếp từ nước ngoài về với giá mỗi cuốn quy đổi ra tiền VND là cả vài triệu đồng để phục vụ sinh viên chúng tôi. Tôi chợt nhận ra bản thân mình quá nhỏ bé trước tri thức vĩ đại của nhân loại. Tôi đứng ngẩn ngơ hồi lâu rồi đi ra, tôi muốn mượn cuốn sách “Bí mật của những đại gia sinh viên” nhưng vì tôi chưa có thẻ sinh viên nên chưa thể mượn được.

Ngày tôi nhận tấm thẻ sinh viên tôi liền vào Thư viện xuất trình thẻ sinh viên cho cô cán bộ ở quầy lưu hành tài liệu rồi chạy vào kho sách để tìm cho mình cuốn “Bí mật của những đại gia sinh viên”. Tôi tìm hoài chẳng thấy, bữa trước rõ ràng nó ở kệ Sách kinh tế mà sao bữa nay chẳng thấy nó đâu cả. Tìm hồi lâu chẳng thấy, chắc là có ai đó mượn trước rồi. Tôi thất thần đi ra gặp cô cán bộ thư viện:

- Dạ cô cho em xin lại thẻ ạ!

Thấy mặt tôi rầu rĩ, cô cán bộ Thư viện mỉm cười hỏi:

- Sao thế em? Không tìm được sách à?

            – Dạ! – Tôi lí nhí đáp.

            – Để cô tìm giúp em nhé! Em muốn tìm sách nào?

            – Dạ cuốn “Bí mật của những đại gia sinh viên” ạ.

            – Em chờ cô 1 xíu nhé!

            – Dạ!

Tôi thấy cô ngồi lại vào bàn làm việc và sử dụng máy tính nhập dữ liệu, khoảng chừng 1 phút sau cô mỉm cười nói:

- Đây rồi, số 650.1, còn 2 quyền rỗi em nhé!

- Dạ ở kệ nào vậy cô?

Thấy vẻ mặt tôi có dấu hiệu khởi sắc, cô cười bảo:

- Đi vào kho sách với cô, cô hướng dẫn cho em cách tìm sách nhanh.

- Dạ!

            Sau tiếng “dạ” tôi theo sau cô vào kho sách, Cô tìm sách cho tôi, hướng dẫn cho tôi tìm sách dựa vào số đăng kí cá biệt, cô dẫn tôi vào kệ số 8 sách Kĩ năng sống rồi cô rút ra quyển “Bí mật của những đại gia sinh viên” đưa cho tôi, hôm trước tôi thấy nó ở kệ Sách kinh tế, bữa nay lại ở kệ Kĩ năng sống, tôi có thắc mắc và được cô giải thích là có thể do bạn khác lấy ở kệ này ra xem rồi lại để ở kệ khác, báo hại các cô phải sắp xếp lại vị trí cũ. Tôi thấy hơi ngại vì có vẻ mình đang làm phiền cô. Chắc cô hiểu được điều đó nên bắt chuyện hỏi tôi đủ điều… ôi sao cô thân thiện đến thế cơ chứ? Tôi chỉ là 1 sinh viên rất bình thường trong hàng ngàn sinh viên đang theo học tại trường thôi mà. Tôi theo cô qua từng kệ sách, xem cô xếp lại từng quyển sách ngay ngắn, tôi cũng không hiểu sao hôm đó tôi lại đi theo cô nữa, bình thường tôi rất ngại giao tiếp với người lạ chứ đừng nói là người bề trên của mình. Cô kể tôi nghe nhiều chuyện ở Thư viện, nào là nhiều bạn đọc có ý thức chưa cao, nào là quá trình Thư viện được hình thành từ 1 căn phòng rất nhỏ cho đến nay đã trải qua vài biến cố lớn như nào, cô giới thiệu cho tôi vài quyển sách hay như là sách “Dạy con làm giàu, Người nam châm, Khéo ăn nói sẽ có đươc thiên hạ”… rồi cô còn giới thiệu cho tôi trang web www.thuvienso.dntu.edu.vn mà Trung tâm Thông tin – Thư viện đang phát triển sẽ sớm ra mắt bạn đọc nữa, mục đích là để những bạn không có thời gian đến Thư viện mượn sách thì có thể tìm kiếm và tải sách trực tuyến, rất tiện lợi và hữu ích. Sao các cô lại có thể tâm huyết đếm thế nhỉ? Phục vụ sinh viên ở tại Thư viện rồi lại còn phục vụ cả những bạn ở nhà nữa. Chẳng bù cho học sinh trường cấp ba của tôi, mỗi lần muốn mượn sách lại phải chạy lên trường. Cô còn hỏi han tôi nhiều điều. Cô nói chuyện rất nhỏ nhẹ, dí dỏm và hài hước, cô luôn tươi cười và chỉ 1 khoảng thời gian rất ngắn mà tôi đã có cảm giác rất gần gũi với cô.

            Tôi đang say sưa với những câu chuyện cô kể thì có ai đó gọi cô í ới ngoài quầy, tôi theo cô ra quầy để đăng kí mượn sách thì thấy bạn sinh viên kia đang muốn mua bút. Giờ tôi mới để ý là Thư viện có 1 Siêu thị sinh viên mini đặt ngay lối ra vào đối diện bên cạnh quầy lưu hành tài liệu. Trời ạ! Nó nằm ngay vị trí dễ thấy nhất mà bây giờ tôi mới để ý. Tôi đặt cuốn sách lên quầy để cô ghi mượn sách cho tôi rồi tôi xin phép cô  vào siêu thị sinh viên xem thử 1 xíu và quay lại lấy sách sau. Siêu thị sinh viên nhỏ bằng một phòng học thôi, có đầy đủ dụng cụ học tập như bút, sách, vở, thước, băng keo, phấn, bìa..vv..vv.. mà giá lại chỉ bằng hoặc rẻ hơn những tiệm văn phòng phẩm bên ngoài nữa, tôi nhìn cây thước kẻ có giá chỉ 1.000đ. Cây bút nước tôi mua ở ngoài có giá 3.500đ mà trong đây chỉ có 3.000đ thôi. Tôi chỉ vào tham quan rồi đi ra nhận sách mà cô đã ghi mượn cho tôi, cô còn nhắn tôi là tôi chỉ được mượn sách trong vòng 1 tuần nữa. Tôi chào cô rồi ra về, tối hôm đó sau khi học bài xong tôi lấy sách đã mượn ra đọc, tôi có thói quen đọc sách buổi tối vì nhà tôi là ở khu dân cư, ban ngày rất ồn ào nên dễ bị phân tâm khi đọc sách, còn khoảng thời gian ban đêm thì ngược lại, không gian yên tĩnh giúp những câu chữ dễ dàng ngấm vào tâm trí tôi hơn. Tôi đọc được hơn một nửa rồi ngủ quên lúc nào chẳng hay.

            Ba ngày sau tôi mang sách đến trả cho cô, à mà tôi vẫn chưa biết cô tên gì cả? mặc dù cô có đeo thẻ nhưng mắt tôi cận không nhìn thấy rõ được, cũng ngại hỏi nên tôi chỉ biết gọi cô là Cô thôi. Hôm đó Thư viện đông hơn bình thường, gần như tất cả các dãy ghế đều chật kín người ngồi. Tôi thấy cô đang nhắc nhở một số bạn sinh viên giữ trật tự để những bạn khác học bài. Ở quầy lưu hành tài liệu còn 2 người cán bộ khác nữa nhưng vì bản tính ngại giao tiếp và tôi chỉ mới tiếp xúc với cô đang nhắc nhở sinh viên nên tôi chờ cô quay lại quầy để trả sách. Cô vẫn thế, dù việc nhắc nhở là nghiêm túc nhưng tôi thấy cô vẫn mỉn cười nhỏ nhẹ nhắc nhở, kiên nhẫn đứng giải thích thuyết phục các bạn giữ trật tự. Một lúc sau Thư viện đã bớt nên ồn cô quay lại quầy, thở dài 1 cái rồi ngồi vào bàn làm việc, lúc này tôi mới tiến lại quầy:

- Em chào cô. Cô cho em trả sách ạ!

            Cô lại mỉn cười nhận cuốn sách và thẻ sinh viên của tôi rồi quét mã vạch ghi trả. Trong lúc cô đang ghi trả, tôi xin phép vào Kho sách mượn cuốn khác. Trong kho có rất nhiều bạn đang tìm sách, hơi phải chen lấn 1 chút nhưng tôi vẫn tìm  cho mình được cuốn sách hôm trước cô giới thiệu: “Khéo ăn nói sẽ có được thiên hạ.”. Tôi lật ra đang đọc qua loa nội dung xem có hay như cô giới thiệu hay không thì thấy cô vào kho sách nhắc các bạn đang đùa giỡn giữ trật tự. Thấy cô tôi đi lại tôi cười nói giỡn:

- Thư viện đông vui quá cô nhỉ?

- Hi! Ừ… Đông vui mà hơi ồn nên nhiều bạn phàn nàn quá, cô nhắc hoài mà nhiều bạn chỉ giữ im lặng được 1 lúc rồi lại gây ồn.

- Sao mình không chia khu vực ra cô nhỉ? Khu học, khu giải trí. Ai học thì qua một bên đóng kính lại cho yên tĩnh, khỏi sợ ồn.

- Hay! Thư viện cũng có hướng đó em, khu trên lầu sẽ làm khu vực nghiên cứu, ưu tiên cho năm 3 , năm 4 và lên đó thì phải giữ trật tự.

- Nhưng mà họ cùng làm chung thì sao cô? Ví dụ như 2 người cùng nghiên cứu chung, họ cũng cần trao đổi mà trao đổi thì lại gây ồn.

- Những người vào học thật sự thì họ có ý thức lắm em. Trao đổi thì vẫn được nhưng họ nói nhỏ cũng không gây ồn đâu. Vì cũng là thực trạng của nhiều Thư viện đại học hiện nay, sinh viên chưa có ý thức tinh thần tự giác học nên ít bạn được như vậy lắm. Giờ trường mình đơn vị nào cũng đề cao thái độ phục vụ cho sinh viên thật tốt nên ý thức của người sử dụng Thư viện mới là quan trọng nhất.

            Tôi với cô trao đổi với nhau rất lâu về những ý kiến đóng góp của tôi, xong câu chuyện cô còn cảm ơn tôi về những đóng góp để Thư viện phát triển. Cô nói sẽ đề xuất thêm 1 thùng thư góp ý để những sinh viên nào có ý kiến, ý tưởng hay hoặc mong muốn phản ánh điều gì đó về Thư viện thì Thư viện dễ dàng nắm bắt kịp thời để sửa đổi. Tôi tạm biệt cô và cầm sách ra quầy đăng kí mượn rồi về cảm thấy rất vui giống như là mình vừa giúp ích được gì đó cho Thư viện, trong lòng có cảm giác lâng lâng khó tả.

            “Cảm giác vui đó chẳng được bao lâu”

            Trong một lần tôi ở trong kho sách nghe thấy một bạn sinh viên khác nói với bạn của anh ta: “Tao học ở đây ba năm rồi mà đây là lần đầu tiên tao vào kho sách đấy mày ạ. Chụp cho tao một tấm làm kỉ niệm đi. haha” rồi bạn sinh viên ấy cầm cuốn sách lên đưa ngang ngực tạo dáng chụp như là vừa đến một miền đất mới, tôi không biết câu nói đó có thật hay không nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy câu nói đó đắng chát cay cay… chắc có lẽ họ chỉ nghĩ Thư viện là một nơi dành cho những con mọt sách và sách chẳng giúp gì được cho họ, chỉ có facebook hay những trò game online mới giúp ích cho họ trong cuộc sống hay họ nghĩ sách đã là thứ lỗi thời, không còn phù hợp với thời hiện đại này nữa, cái thời mà mọi nguồn tài liệu đều có thể tìm thấy trên internet, nơi mà sách và Thư viện được thay thế bằng sách điện tử Ebook, tôi cũng không phủ nhận sự tiện ích của sách điện tử Ebook mang lại nhưng việc quá lệ thuộc vào internet, phụ thuộc quá nhiều vào công nghệ đã làm lu mờ đi một nét đẹp văn hóa Việt Nam mà người Việt Nam xưa nay vốn có truyền thống hiếu học, hay chăng tôi đã đi sau thời đại? suy nghĩ tôi lỗi thời? dù thế nào đi nữa thì tôi cảm thấy rất buồn. Công nghệ đang dần xóa đi một nét đẹp văn hóa, xóa đi văn hóa đọc sách của con người nói chung và của người Việt nói riêng…

            Thế giới công nghệ đang phát triển với tốc độ chóng mặt và con người đang ở trong thời đại của kỉ nguyên số, dẫu biết rằng mỗi người chúng ta cần phải nắm bắt kịp thời và tận dụng tối đa nguồn tiện ích mà công nghệ mang lại nhưng chúng ta cũng không nên quên đi những nét đẹp mà văn hóa đọc sách mang lại, chính công nghệ đã phát triển từ những quyển sách hay nói cách khác sách là cái gốc của nền tảng tri thức nhân loại mà công nghệ chỉ là một phần của những tri thức đó. Con người không thể thành công nếu không có những cuốn sách và Thư viện là nơi tinh hoa tri thức nhân loại hội tụ. Tôi yêu Thư viện và tôi nghĩ các bạn cũng thế. Chặng đường đại học của tôi cũng như của cách bạn không dài, chỉ có 4 năm thôi chúng ta nên cố gắng tận dụng tối đa thời gian trên con đường này để trau dồi kiến thức… Hãy để kiến thức làm hành trang cho các bạn trên con đường thành công sau này bởi vì con đường thành công rất nhiều chông gai và khó khăn nhưng tôi tin kiến thức sẽ giúp chúng ta vượt qua dễ dàng, kiến thức là vô hạn nên cần tích lũy từ hôm qua đến hôm nay và xuyên suốt cuộc đời.

            Cảm ơn sách, cảm ơn Thư viện, cảm ơn vì đã âm thầm chắp cánh cho ước mơ của mỗi sinh viên chúng tôi!.

                                                     Nguyễn Minh Hoàng (Lớp 15DTC1 - MSSV: 1510120)

 

Tin liên quan

 Trung tâm Thông tin – Thư viện Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai.
  Đường Nguyễn Khuyến, KP5, Phường Trảng Dài, TP.Biên Hòa, Tỉnh Đồng Nai.
  02512.607.770
  thuvien@dntu.edu.vn
Tổng truy cập: :17424 lượt
Hôm qua: :201 lượt
Tuần trước: :808 lượt
Tháng trước: :2747 lượt
Scroll